NHẮN VỀ EM
Anh nhắn về em tận miền Nam
Nợ tình non nước nợ giang san
Anh đi chịu khổ vì quốc nạn
Có sá gì đâu cảnh cơ hàn!
Buổi ấy xa nhà rời phố cũ
Anh buồn thương xót vợ con anh
Cầm tay em nói lời tâm huyết
Trả nợ nước non vẹn chữ tình
Một lần gặp lại dịp thăm nuôi
Xúc động anh không nói nên lời
Có biết đâu rằng đây lần cuối
Vợ chồng cách biệt thế là thôi
Tàu biển đưa anh đến Hải Phòng
Giữa cơn giá lạnh một mùa đông
Mùa buồn ly biệt chia đôi ngã
Kẻ Bắc người Nam thương nhớ mong
Em ở quê nhà mấy bữa nay
Có đi chợ Tết cuối năm này
Có mua áo mới quà cho trẻ
Có thấy xuân sang vắng một người?
Ở đây Tết đến vẫn buồn tênh
Cây vẫn lung lay trụi trơ cành
Trước gió cây run mùa rét lạnh
Bao giờ cây mới trổ chồi xanh.
Miền Nam trời có nắng chan hòa
Cây có xanh tươi có trổ hoa
Tết đến vui như xưa không nhỉ?
Hay buồn thương xót những người xa?
Xuân buồn như thể cả mùa đông
Nhớ vợ thương con chạnh nỗi lòng
Tiếng pháo ngoài kia nghe vọng lại
Nhớ về phố cũ, ôi! ngóng trông
Vợ anh còn trẻ tuổi ba mươi
Con lớn năm nay mới chớm mười
Ðứa nhỏ tuổi chưa đầy năm rưỡi
Mà đành phải chịu cảnh chia phôi
Nếu chẳng cùng nhau vẹn nghĩa tình
Mong em hiểu được kiếp phù sinh
Con người trần thế nhiều cay đắng
Trong bể trầm luân có chúng mình.
|