BẢN TÌNH CA
Anh viết cho em bài thơ ý đẹp
Bản tình ca đầu thiên niên kỷ thứ ba
Của những người biết sống vị tha
Biết yêu mến bi thương và xúc cảm
Dù cho núi có mòn sông có cạn
Ðã yêu rồi ta không thể đổi thay
Yêu thương rồi ta suy nghĩ sao đây?
Không lẽ dệt những vần thơ màu tím
Hay tỉnh giấc sau trầm tư suy niệm
Dấn thân mình vào thác loạn cuồng say
Sống hôm nay không biết đến ngày mai
Tìm quên lãng chở mảnh linh hồn thóat xác
Làm sống lại giữa mùa xuân tan tác
Bản thanh âm vang vọng tiếng ai cười
Không! Anh vẫn mực yêu mến cuộc sống ở đời
Cuộc sống có vui buồn cay đắng
Anh yêu màu đen cũng như màu trắng
Và vui buồn đều đồng nghĩa như nhau
Mỗi bước chân đi phải một nhịp cầu
Chuyển nhân loại hân hoan vào hội nhập
Yêu em anh không đưa em đi trong lối chật
Chúng mình cùng bước trên đại lộ thênh thang
Ta mưu tìm hạnh phúc trong vinh quang
Trên sụp đổ của một lâu đài tàn tạ
Giữa giông bão màu tan sắc rã
Anh làm thơ chúc phúc cõi dương trần
Nghe loan tin vui từ các thiên thần
Báo Chúa giáng thế giữa mùa đông giá buốt.
Cứu nhân loại thóat miệng hùm nanh vuốt
Ðem tin yêu, thương mến đến muôn người
Ánh sáng Phúc Âm soi rọi khắp nơi
Làm ngọn hải đăng qua hai mươi thế kỷ
Ðể nhân loại biết sống đời bình dị
Sống vì nhau và sống bởi có nhau
Tình yêu thương phải nói thuở ban đầu
Làm giao ước cho niềm tin thiết dựng
Em son trẻ đến cùng anh chịu đựng
Mùi tân toan cuộc thế bể dâu này
Do từ em anh sống với em đây
Ở bên em anh nghe lòng rất lạ
Nghe máu về tim, nghe bình mình rộn rã
Anh mơ màng như thấy cả tương lai
Tình yêu bao la với biển rộng sông dài
Tạo sức sống hồi sinh trên hoang tàn đổ nát
Bình minh mới, ngọn gió mai man mác
Hãy vui lên cùng ánh nắng trời hồng
Chúng ta từng trải qua lạnh giá mùa đông
Nay Thiên Chúa đưa ta tìm về nồng ấm
Virginia , 2001
|