Bài Giảng








PHÉP LẠ NỬA ĐÊM

Giăng 6:16-21


Đến chiều, môn đồ xuống nơi bờ biển, 17 và vào trong một chiếc thuyền, sang thẳng bờ bên kia, hướng về thành Ca-bê-na-um. Trời chợt tối, mà Đức Chúa Jêsus còn chưa đến cùng các môn đồ. 18 Gió thổi ào ào, đến nỗi biển động dữ dội. 19 Khi các môn đồ đã chèo ra độ chừng hai mươi lăm hay là ba mươi ếch-ta-đơ, thấy Đức Chúa Jêsus đi trên mặt biển, gần tới chiếc thuyền, thì sợ hãi. 20 Nhưng Ngài phán rằng: Ấy là ta đây, đừng sợ chi! 21 Bấy giờ, môn đồ muốn rước Ngài vào thuyền; tức thì chiếc thuyền đậu vào bờ, là nơi định đi.

Tôi muốn đọc một đoạn ngắn trong nhật ký của một thanh niên truyền giáo trẻ trong tháng đầu tiên công tác.
Viết trên phi cơ đến nơi công tác : Khi chiếc phi cơ này đáp xuống phi trường, tôi sẽ là một nhà truyền đạo chính thức. Thật tốt lành và phước hạnh biết bao! Vâng, ước mơ cuối cùng rồi cũng đạt được. Vinh hiển thay Đức Chúa Trời của tôi !
Ngày thứ hai : Tôi cố tự nhắc nhở rằng việc nhớ nhà chỉ là tạm thời thôi. Nhưng thật khó mà gạt qua một bên nỗi nhớ nhà. Tôi biết tôi đến đây không phải để vui chơi, thỏa thích mà để mở rộng vương quốc của Đức Chúa Trờì.
Ngày thứ ba, tinh thần lên cao: Cám tạ Chúa cho con phục vụ công việc của Chúa tại đây. Dân chúng trong làng thật lịch sự và dễ thương. Núi đồi thật đẹp.
Ngày thứ tư, tinh thần chùng xuống: Tôi lại nhớ nhà. Sáng nay, tôi khóc vì nhớ nhà
Ngày thứ năm, tinh thần giao động: Hôm nay, ngày u ám, mây che cả núi đồi. Bầu trời xám xịt
Ngày thứ sáu, giông tố đến: Hôm qua là ngày khó khăn nhất. Không có gì mới mẻ cả. Tôi mệt mỏi khi học tiếng của dân địa phương.
Ngày thứ tám, sóng cao lên đỉnh đầu, gió thổi dạt dào: Phòng khách sạn lạnh lẽo. Trần nhà cao, vách phòng xa lạ. Tôi ôm vợ tôi khi nàng khóc. Cả hai thú nhận rằng chúng tôi cảm thấy khó mà sống cả đời tại xứ sở xa lạ này. Chúng tôi cảm thấy nhớ nhà và thấy quá cách xa.
Ngày thứ mười: những cơn bão mạnh: Tôi biết Chúa có chương trình cho tôi, tôi biết Chúa đang dẫn dắt tôi. Nhưng khó khăn quá để theo Ngài. Khi nào chúng tôi sẽ tìm ra một cái nhà ? Lạy Chúa! Xin tha thứ cho lòng hối tiếc theo Chúa của chúng con.
Cuối cùng, khi nghĩ rằng đời tôi rồi đây còn sẽ đen tối hơn làm tôi rùn mình. Ý tưởng thoáng qua trong đầu tôi: làm giáo sĩ giống như làm một tên tù chung thân ... Nhưng thật sự không phải vậy. Tôi muốn đến đây. Tuần rồi là một tuần khó khăn.. . .

Mục sư Lucado hiểu rõ sự thất vọng chán chường đàng sau những chữ trong quyển nhật ký đó. Vì đó là nhật ký của ông. Ông nhớ lại tâm trạng bối rối đó. Ông tự hỏi:
- Có phải thực sự Chúa gởi chúng tôi đến xứ sở này không?
- Có phải là chương trình của Chúa hay là do ý muốn của chúng tôi?
- Chúng tôi có làm theo điều mà Chúa bảo chúng tôi làm theo ý riêng của mình?
- Tại sao không có sự bình an khi đi theo Chúa?
Trong câu chuyện được ghi ở đoạn kinh văn trên,có lẽ các môn đồ của Chúa Jesus cũng có những kỳ vọng và những câu hỏi như Mục sư Max Lucado.
Họ làm theo sự chỉ dạy của Chúa. Chúa bảo họ xuống thuyền và họ vâng theo. Họ không nghi ngờ về chỉ thị của Chúa. Họ đơn giản làm theo lời chỉ dạy. Họ là những tay đánh cá chuyên nghiệp. Chắc chắn, khi nhìn lên bầu trời, họ biết vài giờ nữa sẽ có cơn giông. Nhưng họ không thắc mắc. Họ vâng lời. Họ có thể tranh luận với Chúa. Trời sắp tối, cơn giông bão sắp đến nhưng Chúa bảo họ xuống thuyền và họ tuân theo.
Kết quả của thái độ, hành động vâng theo lời Chúa là gì?
Giăng mô tả như sau : " Đến chiều, môn đồ xuống nơi bờ biển, 17 và vào trong một chiếc thuyền, sang thẳng bờ bên kia, hướng về thành Ca-bê-na-um. Trời chợt tối, mà Đức Chúa Jêsus còn chưa đến cùng các môn đồ. 18 Gió thổi ào ào, đến nỗi biển động dữ dội.
Những câu Kinh văn này làm cho nhiều người khó chịu " Trời tối mà Chúa Jesus còn chưa đến cùng các môn đồ" Chữ làm cho nhiều người bất mãn là " chưa". Các môn đồ làm đúng với chỉ thị của Chúa và hãy xem họ được cái gì ? Một đêm ngoài biển khơi đầy sóng gió ! Trong khi đó là ông Thầy của họ còn ở trên bờ !
Nếu mình làm sai, mình chấp nhận hậu quả đau đớn , thua lỗ . Đằng này, làm đúng theo lời Chúa mà cả bọn cũng gặp khốn đốn, nguy hiểm chết người. Đó là sự thật. Nó đang xảy ra qua câu chuyện này. Khi cơn bão đến, nó thổi bay cuốn đi cái giả thuyết cho rằng nếu tôi làm đúng theo lời Chúa dạy, tôi sẽ không bao giờ đau đớn hay khổ sở.
- Hãy hỏi cặp vợ chồng có đức tin vững vàng mà mười năm nay vẫn còn son sẻ.
- Hãy hỏi một ông thương gia chân thật đang vật lộn với nền kinh tế khó khăn.
- Hãy hỏi một sinh viên sống với chân lỶ của lời Chúa đã bị các bạn chê cười là dại dột.
- Hãy hỏi một người dạy trường Chúa nhật bước vào lớp với lòng buồn rời rợi và mệt mỏi vì vắng người.
- Hãy hỏi người chồng tha thứ vợ để có cơ hội tạo dựng mái ấm gia đình nhưng chỉ để người vợ phản bội lần thứ hai.
Và cơn gió bão vẫn tiếp tục thổi. Chiếc thuyền tiếp tục chòng chành. Các môn đồ trên thuyền tiếp tục phân vân:
- Tại sao Chúa chưa đến với họ?
- Tại sao có cơn bão ?
Đi theo lời Chúa dạy mà gặp bão đã là trái ngược với đức tin. Gặp bão một mình , Chúa không đến để giúp họ thì vô cùng khó giải thích.
Họ ở trên biển 9 giờ đồng hồ và cách bờ 4 miles. Quả là một đêm dài.
Bao nhiêu lần họ gọi tên Chúa Jesus? Bao nhiên lần họ nhìn trong đêm tối bão bùng tìm kiếm Chúa Jesus ?
Tại sao Chúa lúc đó để các môn đồ chờ quá lâu? Tại sao bây giờ Chúa để chúng ta chờ đợi quá lâu?
Tôi nghĩ tôi có câu trả lời.
Mỗi Thứ Bảy, anh chị Trung phải ép đứa cháu nội thức sớm, ăn sáng nhanh hơn để đến nhà anh Thành học đàn piano với cậu Việt. Cháu còn quá trẻ để ngủ trễ. Nhưng nó phải thức sớm để tiến lên. Những nốt nhạc, những phiếm đàn không làm cho nó thích thú chút nào cả. Nó cũng không chắc thích âm nhạc. Ngày hôm nay nó đàn còn chậm, khỏ từng nốt một và sẵn sàng bỏ cuộc nếu nó được quyền chọn lựa. Nhưng ông nội nó rất khắc nghiệt ép nó phải tiếp tục học đàn. Ông lúc nào cũng thúc đẩy: khi đe dọa, khi cầu khẩn để nó tiếp tục. Ông Trung biết rõ nếu cho nó ở nhà chơi với bạn bè thì nó thích hơn, Chở nó đến swimming pool, hay cho phép xem truyền hình thì chắc chắn nó thích hơn là đi học đàn. Tại sao ông Trung ép cháu nội của mình sống những giây phút đau khổ như vậy? Bởi vì ông nội thương cháu mình. Ông nội biết rằng nếu cháu mình cố gắng luyện tập khổ sở như vậy để tương lai cháu sẽ biết đàn piano và như vậy mới có thể làm một cô gái vẹn toàn tài sắc và hữu ích cho Hội Thánh.
Mác cho chúng ta biết trong lúc bão, Chúa Jesus " thấy môn đồ chèo khó nhọc lắm, vì gió ngược" Mác 6:48. Chúa thấy họ đang chiến đấu khó nhọc. Chúa thấy họ đang ở trong cơn bão. Và như ông nội thương cháu, Chúa chờ. Chúa chờ đúng thời điểm. Chúa chờ cho đến lúc mà Chúa biết Chúa phải xuất hiện.
Làm sao biết bao giờ là đúng lúc ? Tôi không biết. Tại sao để họ chờ 9 giờ mà không 4 hay 5 giờ ? Tôi không thể trả lời. Tại sao Chúa chờ cho đến khi tiền bạc không còn ? Tại sao chần chờ để con bịnh kéo dài ?
Tôi không giải thích được nhưng tôi biết Chúa luôn luôn hành động đúng giờ và tôi cũng biết Chúa luôn luôn đem lại điều tốt nhất cho con dân Ngài.
Lu-ca 18: 7 " Vậy, có lẽ nào Đức Chúa Trời chẳng xét lẽ công bình cho những người đã được chọn, là kẻ đêm ngày kêu xin Ngài, mà lại chậm chạp đến cứu họ sao!"

Chính Chúa cũng từng sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt như chúng ta
Trong cuộc đời của Chúa Jesus, cái đêm đen tối nhất phải là cái đêm ở vườn Ghếtsêmanê, được đánh dấu bởi hết khủng hoảng này đến khủng hoảng khác
1. Cầu nguyện không trả lời
Trước tiên, chúng ta thấy, (tôi nói là chúng ta thấy bởi vì có rất nhiều điều chúng ta sẽ không thấy) lời cầu nguyện của Jesus không được trả lời. Jesus vừa dâng lên Chúa Cha lời cầu xin "Cha ơi! nếu có thể được xin cho chén này lìa khỏi con." Mathio 26:39 .
Mathiơ viết Ngài "buồn và sầu não lắm" Luca 22:44 mô tả : Ngài đã sấp mặt xuống đất và kêu khóc đau đớn nước mắt như giọt máu rơi trên đất. Trên thế gian này, chưa có lời cầu xin nào khẩn thiết như vậy. Trên thiên đàng cũng chưa bao giờ giữ một sự im lặng lạ kỳ như vậy. Lời cầu xin của Jesus, trước mắt loài người, không được trả lời.
Có thể nào con trai của Ông Henry Ford (Người sáng lập hãng xe Ford ) không có một chiếc xe Ford, hay con của Ông Bill Gates ( Nhà tỉ phú Microsoft ) lại không có một máy vi tính? Có thể nào Thượng Đế, chủ nhân thế gian và những vật trong đó lại không cho con trai mình vật gì chăng? Trong sự suy nghĩ thông thường đó, Chúa Jesus phải đối phó với vấn đề cầu nguyện không được đáp ứng. Và đây mới là khởi đầu.
2. Juđa phản bội
Hãy xem ai xuất hiện kế tiếp: ""Judas với một bọn đông người cầm gươm gậy và các thầy tế cả và các trưởng lão trong dân sai đến... Chúng nó đến gần tra tay bắt Ngài. "(Mat. 26:47,50)
Judas một môn đồ thân tín, thủ quỹ của nhóm đóng vai trò điềm chỉ viên đến với một đám người giận dữ võ trang để bắt Jesus. Lần nữa, theo nhận định của quan sát viên, đám người nầy sẽ mang thêm một khủng hoảng khác.
3. Đám đông phản bội
Chúa Jesus không chỉ đối diện với sự cầu nguyện không được đáp ứng, đối diện với thực tế phũ phàng và đau lòng với sự phản bội của môn đồ Judas, Ngài còn phải đối phó với tình trạng đau lòng khác : công việc cứu nhân độ thế của Ngài trong ba năm là công dã tràng. Chính những người mà Ngài đến để cứu họ, bây giờ họ đến để bắt Ngài.
Tôi nghĩ rằng chắc hẳn trong một nhóm đông nầy, có một vài người muốn bảo vệ Chúa Jesus.. Chúng ta chờ đợi một người sẽ tuyên bố: "Chúa Jesus là một người vô tội!" Nhưng không ai làm. Không người nào nhân danh Ngài để tuyên bố như vậy. Những người được Chúa cứu, đã quay mặt làm ngơ hoặc quay nghịch lại cùng Ngài.
4. Các môn đồ đều bỏ Ngài
Chúng ta có thể tha thứ đám đông này bởi vì sự tiếp xúc với Ngài đối với họ quá ngắn ngủi, và lòng dạ con người vốn là hững hờ và vô ân. Vả lại Chúa Jesus giúp ho, cứu họ là trong tinh thần" thi ân bất cầu báo". Có thể đám đông ngoài việc nhận ân phước, họ cũng không biết gì hơn về Chúa Jesus. Nhưng các môn đồ phải biết. Họ biết Chúa nhiều hơn đám đông. Họ biết Ngài tốt hơn. Nhưng họ có bảo vệ Ngài không? Khó lắm.
Viên thuốc đắng hơn hết mà Chúa Jesus phải nuốt là sự phản bội của các môn đồ. Judas không là người duy nhất phản bội. Matthew khá thành thật khi ông ghi lại: "Hết thảy môn đồ theo Chúa Jesus đều bỏ Ngài mà trốn đi" (Mat. 26:56).
Hai chữ"hết thảy" chắc chắn mang lại ít nhiều đau đớn. "Hết thảy những kẻ theo Chúa Jesus... đều chạy trốn." Giăng chạy, Phierơ chạy, Matthew chạy, Simon chạy, Thomas chạy. Họ, tất cả đều chạy trốn!
Cách 10 hàng trước đoạn chúng ta đang bàn luận, "Phierơ thưa rằng dầu tôi phải chết với Thầy đi nữa, tôi chẳng chối Thầy đâu! Hết thảy môn đồ khác đều nói y như vậy" (Mat. 26:35).
Tất cả đều nguyện trung thành, rồi tất cả đều chạy trốn.
Từ ngoài nhìn vào, tất cả những gì chúng ta thấy là phản bội. Các môn đồ đã bỏ Ngài. Dân chúng đã chối Ngài. Và Thượng Đế cũng không nghe Ngài. Chưa bao giờ có quá nhiều đau đớn cùng luợt trút lên một con người.
Thử chất lên hết thảy sự bất trung của những người chồng vô dụng, những bà vợ lừa dối, những đứa con hoang đàng và những công nhân bất chính thành một chồng cao, thì chúng ta sẽ thấy những điều Chúa Jesus đã phải đối diện trong đêm đó.
Nếu nhìn theo con mắt của con người, thế giới của Chúa Jesus đã sụp đổ. Không được trả lời từ thiên thượng, không được trợ giúp từ người đời, không có sự trung thành từ bạn hữu.
Nhưng đó là cái nhìn của chúng ta, không phải là điều mà Chúa Jesus nhìn thấy.
Ngài thấy sự việc hoàn toàn khác hẳn. Ngài thấy cái tốt trong cái xấu, Ngài nhắm mục tiêu trong sự đau đớn mà tiến đến, và Ngài thấy sự hiện diện của Chúa Cha trong lúc khó khăn.
Phải chăng chúng ta cũng có những lời cầu nguyện không được đáp ứng, những giấc mơ không thành đạt, và những kẻ phản bội không ngờ? Có khi nào chúng ta được trao cho một bao rác bất hạnh và đau lòng đó hay không ? Hẳn là có.
Vậy chúng ta nên làm gì? Nếu chúng ta theo gương Đấng Christ, những đau lòng của chúng ta sẽ không còn là những cơn đau quặn thắt nữa.
Khó có thể thấy người nào tệ hơn Judas. Kinh Thánh nói rằng: "Juda.... vốn là tay trộm cắp và giữ túi bạc, thường lấy trộm của người ta để ở trong" (Giăng 12:6). Ông là một người lừa đảo. Dù sao, Ông đã sống với Chúa, chứng kiến những phép lạ của Đấng Christ nhưng cuối cùng ông quyết định thà có tiền hơn có một người Thầy, vậy ông bán Chúa Jesus để được 30 miếng bạc. Mọi người trong thời đó đều đáng giá nhiều hơn 30 miếng bạc. Judas trao đổi thầy của mình chỉ vì 30 miếng bạc là một người vô lương, một kẻ lừa dối, một tên ăn mày.
Ai có thể nhìn ông qua hình ảnh nào khác hơn? Tôi không biết, nhưng Chúa Jesus biết. Ngồi chỉ cách vài phân trước mặt kẻ phản bội mình, Chúa Jesus nhìn Juda và nói: "Bạn ơi, vậy thì vì việc này mà ngươi đến đây sao" (Mat. 26:50). Tôi không biết Chúa Jesus thấy trong Juda có gì xứng đáng để được Chúa gọi là một người bạn.
Ngài không áp đặt tất cả những phiền trách trên Judas. Ngài đã thấy một thực hữu khác trong đêm đó: " đây là giờ của các ngươi, và quyền của sự tăm tối cai trị" (Luke 22:53). Không thể nào nói Judas vô tội, nhưng không thể nào Judas hành động một mình. Những kẻ tấn công chúng ta cũng không hành động một mình. "Chiến trận của chúng ta không phải chống lại con người trên đất, song chống lại những kẻ cai trị, những thẩm quyền, và những thế lực của thế gian tăm tối, chống lại các quyền lực tà linh trong cõi thiên thượng" (Eph. 6:12).
Những kẻ phản bội chúng ta, những kẻ hại chúng ta chỉ là nạn nhân của thế giới sa ngã. Chúng ta không cần áp đặt hết thảy những phiền trách trên họ. Nếu Chúa Jesus đã thấy trên mặt Judas đủ tốt để gọi ông là bạn, thì Ngài cũng giúp chúng ta có thể làm như vậy với những người làm tổn thương chúng ta.
Một câu chuyện do Mục sư Max Lucado kể lại :
Trong chuyến đi về St. Louis bằng phi cơ, vì có bão nên chuyến bay hoãn lại, và sau đó đổi hướng về một thành phố khác, tại đây chúng tôi ngồi trên phi trường chờ cơn bão đi qua. Trong khi tôi nghĩ ngợi bâng quơ bao giờ tôi mới về đến nhà, người hành khách ngồi dãy bên kia đập nhẹ trên cánh tay tôi và hỏi mượn quyển Kinh Thánh. Tôi trao cho Ông. Ông quay sang đứa con gái ngồi ghế bên cạnh, mở Kinh Thánh, và hai người cùng đọc suốt thời gian chờ cơn bão qua đi. Sau đó, bầu trời trong sáng, và chúng tôi tiếp tục hành trình. Chúng tôi đáp xuống St. Louis, khi Ông trả lại quyển Kinh Thánh cho tôi, và bằng một giọng thấp Ông giải thích rằng đây là chuyến bay đầu tiên của cô gái. Gần đây cô nhập ngũ và lần đầu tiên cô xa gia đình. Ông hỏi cô muốn tin nơi Đấng Christ, cô nói rằng Cô muốn, nhưng cô không biết làm sao. Vậy nên Ông mượn quyển Kinh Thánh của tôi và nói vớicCô về Chúa Jesus. Vừa lúc phi cơ của chúng tôi đáp xuống, cô nói với Ông rằng cô tin Chúa Jesus là Con Thượng Đế.
Muc sư Max Lucado suy tư về biến cố nầy. Phải chăng Thượng Đế đem cơn bão đến hầu cô gái có thể nghe Phúc âm? Phải chăng Thượng Đế đình hoãn chuyến về của tôi hầu cô ấy có thì giờ rộng rãi để nghe về Chúa Jesus? Đó là cách Chúa Jesus đã chọn để dùng cơn bão trong mục tiêu của Ngài: có những xáo động, những bất tiện, những đau lòng nhưng lại cần thiết trong chương trình của Thượng Đế.
Nơi nào người ta thấy các từng trời xám ngắt, Chúa Jesus thấy một trật tự thiên thượng. Lúc nào chúng ta thấy sự cầu nguyện của mình không được đáp ứng, Chúa Jesus lại thấy sự cầu nguyện được trả lời.
Khi nào chúng ta thấy vắng bóng Thượng Đế, Chúa Jesus lại thấy chương trình của Thượng Đế.
Con đường đi từ Ai-cập đến Do Thái chỉ cần 11 ngày đi bộ. Nhưng Đức Chúa Trời định con đường dài với 40 năm đi lang thang trong sa mạc. Tại sao Ngài làm như vậy ? Hãy đọc lời giải thích sau đây:
"2 Hãy nhớ trọn con đường nơi đồng vắng mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã dẫn ngươi đi trong bốn mươi năm nầy, để hạ ngươi xuống và thử ngươi, đặng biết điều có ở trong lòng ngươi, hoặc ngươi có gìn giữ những điều răn của Ngài hay chăng. 3 Vậy, Ngài có hạ ngươi xuống, làm cho ngươi bị đói, đoạn cho ăn ma-na mà ngươi và tổ phụ ngươi chưa hề biết, để khiến ngươi biết rằng loài người sống chẳng phải nhờ bánh mà thôi, nhưng loài người sống nhờ mọi lời bởi miệng Đức Giê-hô-va mà ra. 4 Trong bốn mươi năm nầy áo xống ngươi không hư mòn, chân ngươi chẳng phù lên. 5 Vậy, khá nhận biết trong lòng rằng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sửa phạt ngươi như một người sửa phạt con mình vậy." Phục Truyền 8:2-5

Ngài hạ tánh kêu ngạo của dân Do Thái, Ngài thử lòng trung tín của dân này. Ngài cho biết Ngài sẽ cung cấp mọi thứ cần dùng.
Chúa có muốn dân Do Thái vào vùng đất mà Ngài hứa cho không? Chắc chắn là có, nhưng trước khi thực hiện lời hứa, Ngài quan tâm chuẩn bị, dạy dỗ qua những thử thách.
Vậy thì Chúa làm gì trong khi chúng ta chịu đựng sự lao khổ, khó khăn? Chúa làm gì trong khi chúng ta đang ở giữa bão tố phong ba ? Quý vị sẽ thích nghe điều tôi tiết lộ. Đó là Chúa cầu nguyện cho chúng ta. Chúa Jesus không xuống thuyển cùng với các môn đồ vì Chúa Jesus lên núi để cầu nguyện - Mác 6:46. Chúa Jesus cầu nguyện. Thật đáng chú ý. Ngài tiếp tục cầu nguyện trong lúc các môn đồ chiến đấu. Khi Ngài nghe họ kêu là, Ngài vẫn cầu nguyện.
Tại sao? Có hai cách trả lời. Hoặc Ngài không chú ý đến tình trạng của các môn đồ hoặc Ngài tin tưởng vào sự cầu nguyện. Tôi tin quý vị biết câu trả lời nào đúng. Thật vậy Chúa Jesus liên tục cầu cho các môn đồ của Ngài " Ngài, vì hằng có đời đời, nên giữ lấy chức tế lễ không hề đổi thay. 25 Bởi đó Ngài có thể cứu toàn vẹn những kẻ nhờ Ngài mà đến gần Đức Chúa Trời, vì Ngài hằng sống để cầu thay cho những kẻ ấy". Hê-bơ-rơ 7: 24-25
Vậy thì nếu chúng ta đang ở trong cơn sóng gió trong lúc Chúa Jesus cầu nguyện, chúng ta sẽ làm gì ? Làm như các môn đồ. Chèo, tiếp tục chèo cả một đêm dài.
Gần hết cuộc đời của chúng ta là chèo chóng. Bước ra khỏi giường ngủ, vội lo buổi ăn trưa trước khi ngồi uống cà phê điểm tâm, bước vội ra khỏi nhà, làm công việc hàng ngày, đều đặn, trả nợ, vật lộn hơn là nghỉ ngơi. Chèo cả cuộc đời nhưng sóng gió vẫn còn. Cho đến khi Chúa đến. "Môn đồ rước Ngài vào thuyền, tức thì chiếc thuyền đậu vào bờ, là nơi định đến" Giăng 6:21

Bây giờ tôi trở lại quyển nhật ký , quý vị biết Mục sư Max Lucado , người viết tập hồi ký mà chúng ta đọc trang đầu là tác giả của có cả trăm quyển sách, có ít nhất 5 quyển được liệt vài loại best seller, bán chạy nhất và in ra cả triệu số.
Ông kết luận: " Vợ chồng tôi sống 5 năm ở Brazil và chúng tôi học được bài học là khi đúng thời điểm. Chúa sẽ đến. Trong cách thức nào đó, Ngài sẽ xuất hiện. Đừng bỏ cuộc, đừng quá lo sợ. Khi chúng ta không thấy Chúa, chúng ta hãy tin Chúa. Phải biết rằng Ngài đang cầu nguyện cho quý vị. Ngài cầu nguyện và Ngài cũng là người trả lời lời cầu nguyện đó. Vậy thì tại sao lo lắng, bỏ cuộc. Hãy tiếp tục chóng chèo. Nhớ lại câu chuyện phép lạ nửa đêm trên bờ biển Galilê này. Hãy nhớ Chúa đang cầu nguyện cho chúng ta nếu chúng ta đang gặp khó khăn A-men

Mục Sư Trần Nhựt Thăng

 






image

 

 

What the world says about trong and jesus
File transferred by FREE Go FTP Program